CHỈ CÓ THỂ LÀ YÊU - CHƯƠNG 02 - HÂN NHƯ - TRUYỆN NGÔN TÌNH VIỆT NAM - TRUYENHOANGDUNG

CHỈ CÓ THỂ LÀ YÊU
chỉ có thể là yêu - hân như
truyenhoangdung
Tác giả : Hân Như
Thể loại: Truyện Teen

CHƯƠNG 02:



Đặt cái ví lên đầu giường, cạnh anh ta, cô đi tắm. Nước lạnh làm Thảo Nhi phần nào cảm thấy thư giãn hẳn. Quyết định ngó qua người bị thương trước khi đi ngủ, cô giật mình khi thấy sắc mặt và hơi thở của anh ta có gì đó không ổn. Hơi thở nóng và đầy mùi rượu, hóa ra vì uống rượu nên anh ta mới thành ra thế này. Thảo Nhi lắc đầu ngao ngán và đưa tay lên trán anh ta, cả vầng trán nóng như hòn than. Cô vội ra tủ lạnh lấy đá và dùng khăn chườm lên trán anh ta để hạ sốt, sáng ra rồi tính sau.

Nam Phong mê man suốt đêm, có lúc sốt cao anh nói nhảm và gọi tên một ai đó nhưng Thảo Nhi, trong giấc ngủ chập chờn, cũng chẳng muốn nghe xem đó là tên ai. Cô ngủ gục bên giường anh ta nằm đến tận sáng. Đến sáng, Nam Phong quả nhiên đã hạ sốt. Cô để lại giấy nhắn và khóa cửa đi làm.

***

Anh thấy mình đang đứng trên một cánh đồng hoa lớn, nơi này thật quen. Hoa thạch thảo tím trải dài bát ngát, nó làm anh cô đơn đến vô cùng. Linh đứng đó, nhìn anh cười. Anh chạy đến bên cô. Rồi cô mỉm cười, biến thành một cánh hoa trắng, bay lên trời cao. Anh ào đến cố bắt lấy cánh hoa mong manh ấy, nhưng nó đã theo gió bay cao lắm rồi. Anh ngước nhìn theo cánh hoa mãi, rồi đất dưới chân vỡ vụn ra, và anh cứ rơi mãi xuống cái vực sâu đó.

Hải Long choàng tỉnh giấc, mồ hôi toát ra ướt đầm người. Ngơ ngác, anh nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng lạ lắm, rồi anh nhớ lại mọi chuyện xảy ra với mình hồi đêm qua. 

Trong đời, Hải Long đã trải qua rất nhiều giây phút nguy hiểm nhưng đêm qua là lần đầu tiên anh thất thế. Anh đến Sky một mình, gã phục vụ mới ở quầy bar đã đưa cho anh một thứ rượu gì đó mà chỉ sau một ngụm, anh thấy toàn thân bủn rủn. Linh cảm có điềm không lành, anh đã điện cho thằng Vinh đến đón về. Nó chở anh về đến đầu cầu vượt Ngã tư Sở thì bị một bọn du côn đuổi theo. Một nhát chém sượt qua lưng anh.

 Sau đó Vinh bị bốn chiếc xe máy ép tay lái nên cả hai ngã ra, cả bọn lưu manh xông đến. Giữa cái lằn ranh mong manh ấy, anh chống trả lại chúng yếu ớt rồi chạy xuống hầm đường bộ. Anh đã lên một lối nào đó, chạy vào một cái ngõ nào đó mà trong cơn bấn loạn anh cũng không nhớ rõ. Một cái cầu thang tối hun hút, một người đã cố gọi cấp cứu cho anh nhưng đã bị anh gạt đi. Sau đó thế nào anh cũng không nhớ nổi.

Nghĩ đến đây, Long loạng choạng bước xuống giường. Cổ anh khô khốc, bụng thì đau thắt lại, những vết thương trên người đã được băng lại, và điều kì lạ là chúng không hề làm anh cảm thấy đau. Anh tiến đến chỗ cắm đèn ngủ và lần bật công tắc điện. Ánh sáng đèn điện khiến anh phải nheo mắt một lúc. 

Anh đang đứng cạnh một cái bàn học và nhìn xung quanh, hình như không có ai ở nhà. Anh nhìn xuống bàn, một tờ giấy nhớ dán trên ví của anh: 

“Nếu anh tỉnh dậy trước khi tôi về thì cứ mở nồi cơm điện, lấy cháo ăn. Ăn xong thì uống hai viên thuốc tôi đặt trên bàn. Chiều tôi về tôi sẽ đưa anh về nhà.”

 Đến bây giờ anh mới cảm nhận được cơn đói, lâu lắm rồi mới có cảm giác này. Mùi cháo thịt tía tô càng làm anh cồn cào khó chịu hơn. Anh đậy nắp nồi cơm điện lại và đi quanh căn phòng xem xét.

Một căn phòng nhỏ, so với anh, nhiều đồ nhưng nói chung khá gọn. Có vẻ như đây là một phòng trọ, toàn là đồ của con gái. Anh mở cửa bước ra ban công, có một chậu xương rồng treo trên cao. Cạnh ban công có một cánh cửa khác, anh đẩy cánh cửa đó. Nó dẫn sang nhà vệ sinh và nhà bếp. Thì ra đây là một căn hộ tập thể cũ, trông cách sống của những người ở đây có vẻ tạm bợ.

Không ngó ngàng đến bát cháo thơm nức trong nồi, anh nuốt hai viên thuốc và tìm điện thoại, nhưng hình như nó đã bị rơi ở ngoài đường đêm hôm qua rồi. Anh cảm thấy chóng mặt kinh khủng, rồi anh ngã vật xuống giường và chẳng biết gì nữa.

Long tỉnh dậy lần thứ hai thì thấy một người đang ngồi cạnh mình. Một cô gái trẻ đang nhìn anh chằm chặp, mặt tái đi và có vẻ khiếp đảm. Thấy anh mở mắt ra, cô ta đứng phắt dậy mắng như tát vào mặt:

- Anh muốn chết hay sao mà không ăn đã uống thuốc rồi hả?

Nếu Long biết Thảo Nhi đã hoảng hốt thế nào khi thấy anh nằm nửa người trên giường, nửa người dưới đất, mặt tái mét và miệng sàu bọt thì anh sẽ hiểu tại sao cô lại giận dữ như vậy. Nhìn bát cháo còn nguyên trong nồi và hai viên thuốc đã không còn, cộng thêm những triệu chứng kia nên cô đoán ngay ra anh bị say thuốc. Nhưng Long không biết điều đó, và anh nhìn cô, mặt lạnh:

- Tôi ăn hay không là ở tôi. Tôi muốn sống hay chết cũng là ở tôi. Đừng nghĩ cô cứu tôi một lần thì có quyền dạy bảo tôi, ngay cả mẹ tôi cũng không dám nặng lời với tôi đâu, cô hiểu chưa?

Sửng sốt, đó là cảm giác duy nhất mà Thảo Nhi có lúc này. Cô đã cứu một kẻ không nên cứu, anh ta bị bọn giang hồ rượt chém có lẽ cũng chẳng oan uổng chút nào.

- Phải rồi.

 Cô lẩm bẩm.

- Mẹ anh mà biết nặng lời với anh thì anh đâu có ra thế này. Đúng là làm ơn mắc oán mà.

Cô thất vọng quay đi không nói thêm câu gì. Cầm cốc nước đường chỉ còn non nửa ra bàn, cô đưa điện thoại cho anh ta:

- Được, anh chết là quyền của anh, nhưng làm ơn đừng có chết trong nhà tôi. 

Cầm lấy và gọi người nhà đến rước anh đi. Tôi giúp anh thế là tận tình lắm rồi.
Long định nói gì, nhưng rồi anh cầm máy lên, bấm số điện thoại duy nhất mà anh nhớ được. Cô nghe anh ta nói ngắn gọn một câu: “Gọi lại cho tao” rồi cúp máy ngay. Chỉ 3 giây sau, người kia gọi lại, Long ngẩng đầu hỏi cô:

- Địa chỉ ở đây là gì vậy?

No comments

Powered by Blogger.