BA CÔ GÁI


Ngày xửa ngày xưa, gia đình nọ sinh được ba cô con gái, nhưng chẳng may, người cha lâm bệnh nặng nên mất sớm, người mẹ phải vất vả làm lụng nuôi các con. Nhà nghèo, chỉ có túp lều tranh và mảnh vườn nhỏ, nhưng dù có khổ cực thế nào bà cũng không một lời than phiền hay oán than. Bà chăm lo cho các con từng li từng tí một, mong các con được khôn lớn, đầy đủ như người ta.
Cả ba cô lớn lên đều rất khỏe mạnh, xinh đẹp, tươi tắn như hoa. Đến tuổi cập kê, bà mẹ dù rất yêu thương con nhưng cũng kiếm cho các con những gia đình tốt nhất để gả chồng.
Các cô lấy chồng đã lâu, cô nào cũng bận việc nhà chồng mà quên đi bà mẹ đang một mình cô đơn ở nhà. Năm tháng trôi qua, bà mẹ tuổi mỗi ngày một già, sức mỗi ngày một yếu. Một hôm, bà thấy trong người không được khỏe, không còn sức mà ngồi dậy làm việc được nữa, biết mình không còn sống được bao lâu, lại thương nhớ các con mà cô nào cũng ở xa, sức bà thế này sao mà đến thăm con được. Bà liền gọi Sóc nhỏ đến và nhờ:
- Sóc ngoan, ta bệnh quá, không thể đi thăm con được, Sóc hãy mang thư này đến ba người con của ta và bảo chúng về thăm ta ngay nhé.
Sóc nhanh nhảu:
- Bà cứ yên tâm nằm nghỉ, con sẽ đi nhanh về nhanh ngay thôi.
Sóc vội vàng lên đường, đi mất một ngày đêm, vượt qua ba con suối, băng qua rừng đến đến nhà cô chị cả, thấy cô chị cả đang cọ chậu, Sóc đưa thư cho cô và nói:
- Chị cả ơi, mẹ chị đang ốm nặng lắm, bà không thể xuống giường được, bà nhớ chị lắm, chị về nhà gặp mẹ chị ngay đi nhé.
Nghe Sóc nói, cô cả đáp:
- Mẹ chị ốm nặng thật hả Sóc? Ôi! Khổ thân mẹ quá, chị thương mẹ chị lắm, chị cũng muốn về thăm mẹ chị ngay, nhưng chị còn phải cọ xong mấy cái chậu này đã.
Nghe chị cả nói xong, Sóc con tức giận quát:
- Chị nói thương mẹ mà mẹ đang nằm ốm ở nhà chị còn không về luôn, ngồi đó mà cọ chậu, thế thì chị cứ ở nhà mà cọ chậu đi.
Ngay lúc đó, cô chị cả ngã lăn ra đất, biến thành một con rùa, bò ra khỏi nhà đi mãi.
Sóc lại tiếp tục đi đến nhà cô thứ hai, đi mất một ngày đêm nữa, vượt qua ba quả đồi, một con sông lớn thì đến nhà cô hai. Thấy cô hai đang xe chỉ, Sóc đưa thư cho cô và bảo:
- Chị hai ơi chị hai, mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị rất muốn gặp chị, chị về nhà ngay đi nhé.
Nghe Sóc con nói, cô hai đáp:
- Thế hả Sóc? Mẹ chị đang ốm nặng à? Chị thương mẹ quá, nhưng mà chị phải xe cho xong chỗ chỉ này đã.
Nghe cô hai nói, Sóc con quay mặt bỏ đi:
- Mẹ chị thương chị như thế mà chị còn xe chỉ xong mới về thăm mẹ, thế thì chị cứ ở nhà mà xe chỉ suốt đời.
Sóc vừa dứt lời thì cô hai biến thành con nhện, suốt đời giăng tơ.
Lần này Sóc đến nhà cô út, nhà cô út ở xa nhất, Sóc phải đi rất lâu mới đến được nơi, thấy cô đang nhào bột, Sóc vào đưa thư cho cô. Cô út đọc xong thì khóc nức nở, vội vàng về thăm mẹ ngay tức khắc.
Thấy cô út thật tình yêu thương mẹ, Sóc con cảm động:
- Chị út ơi, chị đúng là người con có hiếu. Mọi người luôn yêu mến chị, các con chị chắc chắn sau này cũng rất ngoan ngoãn và hiếu thảo như chị vậy.


No comments

Powered by Blogger.