SỰ TÍCH CÂY KIM GIAO - TRUYỆN CỔ TÍCH
SỰ TÍCH CÂY KIM GIAO
Ngày xửa ngày xưa, có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết lắm.
Người con trai tên là Kim, người con gái tên là Giao. Cả hai đều là con của
nhưng gia đình nghèo túng, quanh năm làm thuê, làm mướn, nhưng ai nấy cũng
lương thiện và rất tốt bụng. Hai bên bố mẹ rất ưng thuận làm thông gia với
nhau.
Kim và Giao thề nguyện với nhau sẽ kết bạn trăm năm. Nếu
không lấy được nhau thì sẽ ở vậy suốt đời. Mối tình của họ trong như nước
suối, sáng tợ như trăng rằm.
Ngờ đâu sóng gió nổi lên, giặc phương Bắc kéo sang xâm lấn
quê nhà. Quan lại địa phương hèn nhát đánh không lại, giơ tay đầu hàng và
cấu kết với chúng bóc lột, vơ vét của dân lành. Kim theo trai tráng trong
làng gia nhập nghiã quân, chống lại bọn cường hào và kẻ thù xâm lược.
Không may, anh bị giặc bắt được, chúng hành hạ anh thậm tệ và đầy lên một vùng
rừng núi hoang vu hẻo lánh. Người ngày nay đặt tên cho vùng này là rừng
Cúc Phương, thuộc huyện Hoàng Long.
Bị hành hạ khổ sở và nhớ thương gia đình, nhớ thương người
yêu quá đỗi, Kim lâm trọng bệnh, không bao lâu thì chàng qua đời. Bạn tù
và người dân điạ phương cảm mến, thương chàng đã sống chí tình chí nghĩa, họ
đem xác chàng chôn cất cẩn thận giữa rừng, bên cạnh một giòng suối.
Người con gái tên Giao từ khi xa người yêu cũng ngày đêm
thương nhớ khôn nguôi. Rất nhiều trai làng và cả bọn quan lại, địa chủ
giàu có trong làng mê mẩn sắc đẹp của nàng đến gạ hỏi nhưng nàng chẳng chịu một
ai, nhất định từ chối tất cả.
Nàng xin phép cha mẹ cho mình lên đường đi tìm người
yêu. Cha mẹ thương con gái chân yếu tay mềm không muốn cho đi.
Nhưng dù cha mẹ khuyên lơn, cản trở, nàng vẫn nhất định ra đi. Ðường xá xa
xôi, núi rừng hiểm trở, nàng cứ vừa đi vừa hỏi đường, đóng giả người ăn mày để
qua mắt bọn trộm cướp và quan lại. Hết ngày này đến tháng nọ, cuối cùng
nàng cũng tìm đến được chỗ mà Kim đã từng bị giam cầm.
Nhưng than ôi, khi nàng đến nơi thì người trong làng báo rằng
Kim đã chết. Tê dại cả người, nàng lê gót trở lại trong rừng tìm mộ người
yêu theo lời chỉ dẫn của họ. Tìm được mộ chàng, nàng ôm lấy vật vã khóc
than, nước mắt như mưa. Rồi nàng kiệt sức mà chết. Xúc động trước cảnh
tình của hai người, dân trong làng lại đào huyệt chôn nàng sát cạnh mộ của
chàng Kim. Hai nấm mộ nằm sóng đôi giữa khu rừng vắng.
Một thời gian sau, ở giữa hai nấm mộ mọc lên một thứ cây có
thân rất thẳng, dân địa phương chưa bao giờ thấy. Lá cây phía trên có màu
xanh thẫm, bóng láng, phía dưới màu trắng bạc. Cây tỏa ra một mùi thơm
ngan ngát như mùi trầm quí giá. Người ta đồn rằng cứ đêm về, từ cây ấy vọng
ra một thứ tiếng trầm trầm như tiếng người hát, nghe ai oán và buồn vô cùng.
Quan lại trong làng tức giận, cho là cây có ma, cho người đến
đốn đi. Trong lúc đứng xem quân lính chặt, bọn chúng bị nhựa cây văng phải
vào mặt, về nhà được ít lâu thì hai mắt bị mù. Còn cái cây lạ thì chồi lại
bật lên, chẳng bao lâu lại xanh tốt như cũ. Dân làng từ ấy trở đi cho là
cây thiêng, bảo nhau không ai được chặt đi. Có lời đồn khi có ai bị cảm cứ
đến hái ít lá đem về xông thì sẽ khỏi bệnh. Ðiều kỳ lạ hơn nữa là nếu lấy
gỗ cây này chuốt làm đũa, bỏ vào thức ăn có độc, quanh đầu đũa sẽ sủi bọt mầu
đen báo cho ta biết. Từ đó, nó trở thành một thứ cây quý vô cùng.
Người trong làng đã đặt tên cho loại cây này là cây Kim Giao.
No comments
Post a Comment